
đoạn thẳng vuông góc hạ từ đỉnh một hình tam giác hoặc hình chóp, hình nón xuống cạnh hoặc mặt đối diện hoặc phần kéo dài của chúng. Chiều dài của đoạn thẳng đó cũng được gọi là ĐC hay chiều cao. Trong các hình có đáy song song như hình bình hành, hình thang, hình lăng trụ, hình nón cụt, ĐC hay chiều cao là khoảng cách giữa đáy trên và đáy dưới. Trong một tam giác, ba ĐC đồng quy tại một điểm gọi là trực tâm của tam giác.